Buồn buồn và nhớ nhớ…
Đáng lẽ ngày hôm nay thì không nên nghe nhạc Trịnh. Vậy mà tay vẫn cứ ấn…
Buồn buồn và lo lắng. Dù là chỉ mới 1 tiếng trước mình phấn khích một cách không tưởng tượng nổi. Tâm trạng thay đổi xoành xoạch và cái đầu thì nghĩ suốt không chịu nghỉ. Mỗi suy nghĩ lướt qua như 1 đoạn phim, rồi lại chuyển, và rồi lại lặp lại…
Đúng là cái gì quá cũng không tốt, mà mình thì lại đang quá thích một người…
Hey jude, don’t make it bad….
“Tôi tự nhủ rằng, nếu mỗi người trong chúng ta đón nhận một người vô gia cư, nếu mỗi người quyết định quan tâm đến một người, chỉ một người thôi, giúp đỡ người đó, theo sát người đó, có lẽ đã có ít người phải sống trên đường phố hơn. Bố tôi đã trả lời tôi rằng điều đó là không thể được. Mọi chuyện luôn phức tạp hơn là vẻ bề ngoài của nó. Chuyện gì đi chuyện nấy, và có nhiều chuyện mà chúng ta không thể làm gì để chống lại được cả. Và chắc chắn đó là điều ta phải chấp nhận để trở thành người lớn.
Người ta có thể phóng máy bay siêu thanh và tên lửa lên không trung, tìm ra tội phạm chỉ từ một sợi tóc hay một phần từ da nhỏ xíu, tạo nên 1 quả cà chua có thể để tới ba tuần trong tủ lạnh mà không hề bị nhăn, hay lưu trữ trong một con chíp bé tí hàng tỉ thông tin. Và người ta cũng có thể để mặc người khác chết trên đường phố…”
Trích: Nâu và tôi - Delphine De Vigan
Nửa đêm tự nhiên mưa gió ào ào…Ừ thôi mưa đi cho mát, cho cái nắng hè chậm đến 1 chút nữa…